Tóm Lược Lịch Sử Ðức Phật Thích Ca Mâu Ni

Thầy Trụ Trì Thích Kiến Khai

  

Cách đây 2547 năm kể từ ngày Phật nhập diệt, tức tính theo Phật lịch, nếu tính từ ngày đản sanh thì chúng ta cộng thêm 80 năm thì 2627 năm. Ngài sinh vào ngày rằm tháng tư tại vườn Lâm Tỳ Ni, thuộc thành Ca Tì La Vệ Ấn Độ, nay thuộc xứ Nepal, gần dãy núi Hy Mã Lạp Sơn. Thân phụ Ngài là vua Tịnh Phạn, mẹ Ngài là hoàng hậu Ma Da. Sau khi sanh Ngài được 7 ngày thì hoàng hậu thăng hà lên cõi trời Ðao Lợi để hưởng phước báo. Em ruột hoàng hậu là Kiều Ðàm Di ( Gotami) người Trung Hoa dịch là Ba Xà Ba Ðề cũng là kế mẫu, thay thế Hoàng Hậu nuôi Ngài.

Trước khi sinh Hoàng Hậu mộng thấy con voi trắng sáu ngà chui qua hông phải. Khi sinh ra, Ngài có 32 tướng tốt và 80 vẽ đẹp. Một đạo sĩ danh tiếng thời đó là A Tư Ðà đã đoán tướng Ngài. :”Nếu sau này làm vua, thì trị vì thiên hạ, nếu xuất gia thì chứng quả Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác”. Vua cha rất mừng vì đã có người nối nghiệp. Khi lớn lên Ngài tỏ ra xuất chúng, học một biết mười, văn võ song tài. Ngài thường trầm tỉnh suy tư và có một tình thương rộng lớn đối với muôn loài. Vua cha sợ ngài xuất gia không ai nối nghiệp trị vì, nên tìm cách giữ chân Ngài bằng thú vui ngũ dục và cưới vợ sớm lúc Ngài 16 tuổi. Vợ Ngài là công chúa Da Du Ðà La, con gái của vua Thiện Giác, một nước láng giềng và sanh một con trai đặt tên là La Hầu La ( có nghĩa một sợi giây trói buộc). Ngài nhận thấy trong cuộc sống có điều gì bất ổn. Tại sao sanh ra rồi già bệnh chết. Vì miếng ăn mà phải đổ mồ hôi, khổ nhọc tranh nhau, giết hại lẫn nhau. Ngài suy nghĩ ngày đêm tìm cho ra nguyên nhân sanh tử và tìm cách giải thoát dòng sinh tử.

Một hôm Ngài đến gặp vua cha ngỏ lời xin xuất gia, nhưng vua cha từ chối. Ngài xin vua cha giải quyết cho Ngài bốn vấn đề, nếu được thì Ngài ở lại nối nghiệp trì vì đất nước như vua cha đã hoài bảo.

Ðiều thứ nhất trẻ mãi không già. Thứ hai khỏe mãi không đau. Thứ ba sống mãi không chết. Thứ tư làm sao chúng sanh hết kho đau.. Vua cha chỉ im lặng mà không giải quyết được điều nào trong bốn điều Ngài đưa ra.

Biết rằng Ngài sẽ trốn xuất gia nên vua cha đã ra lệnh cho canh gác cẩn mật bốn cửa thành và tăng thú vui ngũ dục để cầm chân Ngài. Vua cha cho tuyển thêm cung phi mỹ nữ và xây thêm lâu đài tráng lệ thích hợp với thời tiết bốn mùa. Nhưng tất cả những thú vui đó đã không làm lung lay ý chí xuất gia của Ngài.

Vì vậy lợi dụng một đêm tối trời, sau buổi dạ tiệc, mọi người ngũ say Ngài đã lén ra khỏi thành để xuất gia tìm đạo. Sau sáu name tu khổ hạnh, tìm đến các thầy nổi tiếng lúc bấy giờ để tìm học đạo nhưng không một thầy nào giúp Ngài đạt như ý nguyện. Sau đó ngài tự tu, tư suy tự và tự chứng đạo quả, sau bảy tuần thiền định dưới cội cây Bồ Ðề. Ngài đã thấy rỏ nguyên nhân của sinh tử và con đường đưa đến giải thoát sinh tử.

Từ ngày thành đạo đến ngày nhập Niết Bàn, trải qua 45 năm Ngài đã đem giáo lý Ngài chứng ngộ để thuyết giảng hoá độ chúng sanh, khắp một vùng rộng lớn trên xứ Ấn Ðộ. Ngài đã độ tất cả mà không phân biệt giai cấp từ vua chúa đến cùng dân, tướng cướp, từ hoàng hậu công chúa đến dâm nữ, từ thanh niên đến cụ già 80 .. Ngài đã độ vua Cha , lên cung trời Ðao Lợi độ mẹ. Ngài cũng độ vợï và con Ngài, Dì nuôi và một số thân tộc họ Thích Ca. Tất cả đều chứng thánh quả và giải thoát sinh tử luân hồi. Ngài đã từng tuyên bố:” Không có giai cấp trong giọt máu cùng đỏ và trong nước mắt cùng mặn.”

Trong thời gian thuyết pháp độ sinh, Ngài cũng găïp nhiều cảnh khó khăn do ngoại đạo tà giáo ganh tỵ phá hoại ngay cả Ðề Bà Ðạt Ða anh em chú bác trong hoàng tộc, trước theo Ngài sau cũng định hại Ngài. Nhưng với trí tuệ và đạo đức sáng ngời, Ngài đã chinh phục được họ và khiến họ phải cải tà qui chánh.

Ðến tuổi 80, Ngài già yếu, đã mang thân tứ đại tất nhiên phải chịu luật vô thường chi phối. Ngài biết Ngài sắp tịch diệt, nên đã thông báo cho các đệ tử của Ngài biết trước ba tháng. Sau đó Ngài đã tịch diệt vào ngày Rằm tháng Hai, tại khu rừng Sa La cách thành Ba La Nại 120 dặm

Trưóc khi nhập diệt Ngài dặn dò đệ tử một lần cuối, Ngài nói:”Các ngươi hãy thắp đưốc lên mà đi, lấy pháp ta làm đuốc, nương pháp ta mà tự giải thoát, đừng tìm sự giải thoát ở nơi nào khác ngoài các ngươi. Này các ngươi đừng vì dục vọng mà quên lời ta dặn, mọi vật ở đời không có gì quí giá, thân thể sẽ tan rã , chỉ có đạo là quí, là chơn lý bất di bất dịch hãy tinh tấn lên hởi các người thân yêu của ta.” (trích trong di giáo). Rồi ngài leo lên chiếc võng được móc giữa hai cây Ta La, nghiên mình bên phải, hai chân tréo lại, đầu hướng về phía Bắc mà tịch diệt lúc đó hoa rừng Ta La đổ xuống phủ thân Ngài mặc dù không phải muà hoa Tala nở . Trời đất u ám, cỏ cây ủ rủ, chim chóc ngưng hót, vạn vật im lặng như muốn tiễn biệt sự ra đi một bậc vĩ nhân của nhân loại. Nếu nói Ngài là một vĩ nhân thì một vĩ nhân trên các vĩ nhân. Nếu nói Ngài là một siêu nhân thì là một siêu nhân cao tột. Nếu nói Ngài là một sự thị hiện, thì là một thị hiện đẹp đẽ và đầy đủ ý nghĩa trong các thị hiện.

Cho nên không chỉ riêng tín đồ Phật giáo mà chung cho cả nhân loại đều cung kính, tôn sùng và chiêm ngưỡng Ngài.

Thầy Trụ Trì Thích Kiến Khai

© 2008 hoanghiempagoda.com

-- Tuệ Ngữ Của Đức Đạt Lai Lạt Ma Thứ 14
-- Tu Là Gì
-- Có Hạnh Phúc Là Có Tất Cả
-- Hãy Buông Ra
--Trọng Tâm Của Người Tu
--Công Đức Bát Quan Trai
--Đức Phật Là Bậc Vô Thượng Y Vương
--Phật Pháp Xây Dựng Thế Gian
-- Giới Thiệu Đường Lối Tu Thiền
--Nghiệp Báo Sai Biết
-- Lá Thư Cho Bạn
-- Khen Chê Không Thật (Nhặt lá Bồ Đề)
-- Tóm Lược Lịch Sử Đức Phật Thích Ca Mâu Ni
-- Quán Thế Âm Bồ Tát Là Huynh Đệ Của Chúng Ta
-- Năm Chữ "T"
-- Câu Cá Giải Trí Có Tạo Nghiệp Không?